Hơn một tuần nay, giá vàng luôn thử thách tại mức tâm lý 1,100, và đã vượt qua mốc này, hiện tại đang hướng về mức 1150. Hoạt động bán ra chốt lời của giới đầu cơ diễn ra mạnh mẽ, nhưng vẫn không thể kéo giá vàng tháo lui và quay đầu đi xuống. Các nhà phân tích đều dự đoán giá vàng cuối năm nay có thể lên tới 1,200 hoặc 1,300. Một số người còn tin rằng sẽ có thể lên tới 1,500 vào giữa năm 2010. Mọi sự lạc quan về giá vàng đang ngày càng tăng lên, khi mà nỗi lo ngại về lạm phát đang ngày càng đến gần dựa trên dự đoán các chính phủ sẽ không thể kịp thời gỡ bỏ các gói kích thích tiền tệ và tài khóa của mình.
Vàng là một nơi cất giữ giá trị cuối cùng của thế giới, và là một kênh đầu tư an toàn chống lại sự suy giảm giá trị của đồng tiền. Dựa trên quan điểm đó, mọi người hầu như ai cũng đổ xô vào mua vàng. Điều này cũng dễ hiểu, khi chúng ta nhìn vào năm 1999, thời điểm mà giá vàng chỉ 252 USD, và bây giờ nó đã nhảy lên đến 1,000. Gấp 4 lần. Vậy thì chẳng phải giá vàng đã luôn tăng đó sao? Mua vàng là an toàn nhất! Bởi vì vàng chỉ có thể đi lên chứ không thể đi xuống.
Nhưng nếu nhìn vào mặt khác của vấn đề, thì liệu có phải vàng tăng do nó là một nguồn đầu tư tốt, do sự ưa thích của mọi người đối với kim loại này và vì nó chỉ luôn đi lên? Hay thời gian vừa qua, vàng tăng giá chỉ vì đã có một lượng tiền khổng lồ từ chính phủ bơm ra, và lượng tiền đó đang đổ vào thị trường vàng. Các ngân hàng, các quỹ và giới đầu cơ đã chuyển hướng đưa dòng tiền củà mình vào thứ kim loại này. Và phải chăng điều đó đang làm cho vàng trở thành một tài sản bong bóng kế tiếp sau bất động sản năm 2005 và dầu thô năm 2008?
Nhìn lại năm 2005, các khoản cho vay dưới chuẩn của ngân hàng đã kích thích người dân thi nhau vay tiền và mua nhà, rồi lại thế chấp nhà và vay tiền. Có một thời mà người dân Mỹ kháo tai nhau rằng muốn giàu nhanh nhất thì hãy nhảy vào bất động sản. Những khoản vay của Mỹ xấu đến nỗi những người không có gì bảo đảm cũng có thể mua nhà và thế chấp bằng căn nhà sắp mua đó. Dòng tín dụng từ ngân hàng chảy ra ồ ạt, ai cũng thi nhau mua nhà, đã đẩy giá nhà đất tại Mỹ lên cao chưa từng có, và tạo ra một quả bong bóng căng cứng mà việc nổ tung chỉ còn là vấn đề thời gian.
Và rồi cuối cùng thì quả bong bóng này cũng đã phát nổ vào giữa năm 2007, châm ngòi cho một sự sụp đổ hàng loạt của các ngân hàng và định chế tài chính, đầu tiên là Northern Rock của Anh, Lehman Brothers, Fannie Mae và Freddie Mac…Và sự sụp đổ trong thị trường nhà đất Mỹ cũng đã châm ngòi cho cuộc Đại khủng hoảng thứ hai này kể từ sau cuộc Đại khủng hoảng thứ nhất thập niên 1930.
Tháng 7/2008, giá dầu tăng mức kỷ lục trong lịch sử khi lên đỉnh 147.30 USD/ thùng. Từ năm 2003 cho đến năm 2008, nếu nhìn vào biểu đồ, chúng ta thấy giá dầu chỉ luôn đi lên. Ngoài những nguyên nhân như lo ngại về nguồn cung, bão xoáy làm ảnh hưởng các giàn khoan dầu, cháy nổ và khủng bố đe dọa các cơ sở tinh chế dầu, thì một nguyên nhân quan trọng khác nữa khiến giá dầu đi lên đó là những nhà đầu cơ tài chính, những người mà chỉ mua các hợp đồng giao sau với mức giá cố định vào một ngày giao hàng trong tương lai, và rồi sau đó bán ngay tức khắc lấy tiền mặt nếu có lời. Hình thức đầu tư này ngày càng phổ biến, giới đầu cơ nhảy vào thị trường và lợi dụng những lo ngại về nguồn cung dầu có giới hạn trên trái đất để thi nhau đẩy giá dầu cao lên. Và bong bóng dầu thô đã hình thành.
Nhưng tiền đâu mà giới đầu cơ thi nhau đổ vào thị trường dầu nhiều đến vậy? Câu trả lời lại là từ chính sách nới lỏng tiền tệ của chính phủ Mỹ. Giá dầu luôn bị gắn chặt vào đồng USD, và chỉ có đồng USD là đồng tiền giao dịch chính thức của dầu. Từ năm 2001 đến năm 2007, đồng USD đã mất giá so với hầu hết các đồng tiền chính khác cả về giá trị danh nghĩa lẫn giá trị thực. Nguyên nhân là Fed đã liên tục tăng cung tiền bơm vào nền kinh tế, hạ mức lãi suất xuống thấp, tạo ra một lượng tiền lưu thông dày đặc trong nền kinh tế. Và lúc bấy giờ, dòng tiền đó đang chảy vào thị trường dầu.
Đầu tháng 9/2008, giá dầu thô giảm còn 110 USD/ thùng. Tổng thư ký OPEC, ông Abdalla El-Badri lúc bấy giờ nói rằng tổ chức này dự định cắt giảm sản lượng khoảng 500,000 thùng/ ngày. Ngày 10/09/2008, Cơ quan năng lượng quốc tế (IEA) hạ thấp mức dự báo nhu cầu trong năm 2009 xuống thêm 140,000 thùng, còn 87.6 triệu thùng/ ngày. Khi mà nhiều nước trên khắp thế giới bước vào suy thoái trong quý 3 năm 2008, giá dầu đã liên tục rơi tự do. Đặc biệt, tháng 02/2009, giá dầu đã giảm xuống dưới mức 35 USD/ thùng. Sau bong bóng bất động sản, đến lượt bong bóng dầu đã nổ.
Vàng liệu có phải là một quả bong bóng tài sản tiếp theo. Rất có thể như vậy. Với biện pháp bơm cung tiền ồ ạt vào nền kinh tế, nhằm mục đích đưa nền kinh tế toàn cầu thoát ra khỏi suy thoái, chính phủ các nước đều hy vọng rằng những đồng tiền in thêm sẽ có thể kích cầu tiêu dùng, đẩy mạnh sản xuất giúp nền kinh tế tăng trưởng trở lại. Nhưng có ai biết chắc được rằng liệu những đồng tiền có đang chảy vào thị trường vàng để đầu cơ hay không? Cũng như dầu trong năm trước, rất có thể giới đầu cơ, các quỹ, ngân hàng đều đang lợi dụng quan điểm cho rằng lạm phát đã tới rất gần, vàng trên trái đất có hạn nên liên tục đẩy giá vàng lên cao hòng kiếm lợi nhuận. Một khi dòng tiền này rút ra khỏi thị trường vàng, thời điểm mà các chính phủ thực hiện biện pháp thắt chặt tiền tệ trở lại, thì lúc đó ai dám nói rằng vàng sẽ không giảm trở lại, như đã từng xảy ra trong quá khứ: từ đỉnh cao 850 trong thập niên 80, giá vàng đã rơi tự do xuống còn 250 bất chấp lạm phát đang xuất hiện. Quá khứ rất có thể sẽ lặp lại, giống như cuộc Đại Khủng Hoảng thập niên 1930 đang được lặp lại trong lúc này.
No comments:
Post a Comment